HomeNhững Bài Thơ Hay

28+ Bài Thơ Về Nắng : Hay, Ý Nghĩa & Sâu Lắng Tâm Trạng Nhất 2020

65 Bài Thơ Về Biển Hay & Ý Nghĩa Nhất 2020
39 Bài Thơ Tình Về Biển Lãng Mạn & Ngập Tràn Cảm Súc 2020

Tuyển chọn những bài thơ về nắng hay và ý nghĩa nhất. Những bài thơ về nắng khiến người đọc cảm động và chứa đựng nhiều tâm tư sâu lắng của tác giả. Chúc mọi người có những phút giây thư giãn tại website. Nếu mọi người biết hay có ài thơ nào về nắng hay mà muốn chia sẻ thì hãy để lại ở bình luận bên dưới nhé.


Nắng vàng 

Nắng vàng nhè nhẹ rơi áo em
Gió muộn mơn man quấn chân mềm
Hoàng hôn bẽn lẽn hôn vào tóc
Trời anh nghiêng ngả rớt vào đêm

NẮNG MÙA HÈ

Thơ: Ngư Phạm

Chào những chùm hoa nắng
Vương trên mái tóc em
Đọng trên má em hiền
Tô làn môi em đẹp…

Long lanh trong ánh mắt
Những giọt nắng mùa hè
Ngân đầy điệp khúc ve
Cho một mùa thương nhớ !

1. Sáng Nay Em Thức Dậy (Đặng Ngọc Ngận)

Bắt gặp nắng vàng thẹn thùng trang điểm sau gương
và bắt gặp một chiếc lá đáng thương
vừa mới lạc cội cành rớt vội
lá tình si ơi chờ với
tớ sẽ chỉ đường cho cậu … yêu thương
còn gương ơi đừng xoay ngược trong tường
mà quay lại cho nắng vàng nũng nịu

Sáng nay em thức dậy
thấy trên bàn mình có một câu thơ gẫy
một trang giấy úa nhàu… hương tóc đêm qua
một capuchino thay hẳn một cốc trà
và bắt gặp dáng hình anh
nồng nàn ở đó

Sáng nay em thức dậy
thấy hình như mình cũng như chiếc lá
thấy mình tựa như nắng vàng
rồi nhẹ nhàng

Sáng nay em thức dậy
em tự tay mình…cài …tràng hạt
trong em.

2. Yêu Lấy Nắng Vàng (Đăng Từ)

Nắng vàng nhuộm lá vàng đây
Tình ơi! Nhặt chút nắng say rồi về
Nắng say trên mái tóc thề
Tình ơi! Nắng gợi vai kề bên vai
Ngã đầu nghiêng bóng mi dài
Ghé vào giấc mộng hồn ai mỉm cười
Xanh xao đôi mắt với đời
Mắt gôm lấy nắng nhuộm lời yêu thương
Nắng ngập ngừng bước bên đường
Chờ cho ước nguyện bình thường chuyển mây
Nắng vàng nhuộm lá vàng đây
Tình ơi! Nhặt lá rồi say nắng vàng.

3. Chiều thu đi (Lê Hoàng Nguyên)

Em đi trong nắng chiều thu ấy
Để lá me buồn gửi gió bay
Để chút ân tình lên sóng dậy
Và trái tim hồng ta ngất ngây…!

Em bước đi về nẻo phố xưa
Nắng vàng xuyên lá nắng đu đưa…
Gửi lại sau lưng bao kỉ niệm
Ngọt ngào duyên dáng những ngày xưa…!

Không biết tim ta nhói thuở nào
Mỗi lần thu đến lại nao nao…?
Mặt nước hồ thu im phẳng lặng
Mà lòng ta lại thấy xôn xao…!

Em lại đi rồi để ngẩn ngơ
Trong ta mang nặng kể bây giờ
Sao nắng chiều thu vàng vọt quá
Để hồn ta lịm mãi trong mơ…!

4. Nắng mùa hè (Ngư Phạm)

Chào những chùm hoa nắng
Vương trên mái tóc em
Đọng trên má em hiền
Tô làn môi em đẹp…

Long lanh trong ánh mắt
Những giọt nắng mùa hè
Ngân đầy điệp khúc ve
Cho một mùa thương nhớ!

5. Nắng xưa (Phan Quỳnh Như)

Nắng xưa nhớ…ngày thơ chơi đồng cỏ
Gió mênh mông vui gót nhỏ tung tăng
Đất bùn sâu in dấu vết chân hằn
Thầm vui sướng ta vân đằng Thánh Gióng

Trưa vắt vẻo cơn mơ nghiêng cánh võng
Nép mành tre tia sáng óng lung linh
Hôn má em ru nắng nhẹ bên mình
Vàng da sạm thân ôm tình non nước

Hoàng hôn xuống ai soi gương tóc mượt
Nắng đi tìm cơn gió lướt bờ mi
Bao yêu thương xao xuyến nhớ nhung gì?
Nồng giấc ngủ ru vần thi kiều diễm

Xa tuổi mộng tha phương trời mây tím
Lá dần rơi sương điểm tóc mây bồng
Dư âm nào ngơ ngẩn cả trời đông
Làng quê cũ…nắng còn không..màu nhớ?

MÙA HÈ NẮNG NÓNG
Thơ: Trần Nhạc

Bình minh như giữa trưa !
Nắng chang chang đổ lửa
Nóng ập vào gõ cửa
Gió trốn biệt nơi đâu ?

Bầu trời cao thật cao
Nền trời trong leo lẻo
Đất cong mình dưới Nắng
Cây rủ lá che thân

Nắng tràn ngập khắp sân
Nhựa sôi trong cây sống
Mặt ao hồ nóng bỏng
Không gian ngập tiếng ve

Gạo tung hoa cháy bỏng
Phương đốt lửa giữa trời
Sợ quá Mùa hè ơi !
Ở nơi đâu cũng Nóng.

NẮNG XƯA

Thơ: Phan Quỳnh Như

Nắng xưa nhớ…ngày thơ chơi đồng cỏ
Gió mênh mông vui gót nhỏ tung tăng
Đất bùn sâu in dấu vết chân hằn
Thầm vui sướng ta vân đằng Thánh Gióng

Trưa vắt vẻo cơn mơ nghiêng cánh võng
Nép mành tre tia sáng óng lung linh
Hôn má em ru nắng nhẹ bên mình
Vàng da sạm thân ôm tình non nước

Hoàng hôn xuống ai soi gương tóc mượt
Nắng đi tìm cơn gió lướt bờ mi
Bao yêu thương xao xuyến nhớ nhung gì?
Nồng giấc ngủ ru vần thi kiều diễm

Xa tuổi mộng tha phương trời mây tím
Lá dần rơi sương điểm tóc mây bồng
Dư âm nào ngơ ngẩn cả trời đông
Làng quê cũ…nắng còn không..màu nhớ?

NẮNG HẠ

Thơ: Thủy Cúc

Mới chớm đầu mùa hạ
Mà đã nắng cháy da
Ve râm ran các ngả
Hè sang ôi, oi nồng

Nhành hoa hồng héo rũ
Tàn úa giữa trưa hè
Trời như đổ lửa về
Bao chùm lên khắp nẻo

Hà Nội ơi, mây kéo
Phiêu du tận nơi nào
Để nắng cứ xôn xao
Em nhìn vào hoa mắt

Trưa hè đường vắng ngắt
Hàng cây đứng im lìm
Bằng Lăng chẳng rung rinh
Phượng hồng như đỏ thẫm

Mồ hôi ai ướt đẫm
Mệt mỏi đứng bên đường
Khao khát ước mưa tuôn
Cho dịu dàng đôi chút!

NẮNG VẪN HOÀI THƯƠNG
Thơ: Đoàn Phiên

Nắng muôn thủa vẫn nồng nàn như thế
Vẫn tia vàng như để dỗ dành hoa
Vẫn hong khô giọt lệ tủi hoen nhòa
Vẫn kiên định tháng năm qua nào đổi

Dù đôi bận cơn giông cuồng phủ lối
Ngăn cách đường nên lỗi hẹn hoa yêu
Nhưng tâm tư nắng vẫn nhớ thương nhiều
Vẫn nung nấu biết bao nhiêu hẹn hứa

Vẫn mơ ước duyên ngày kia ghép nửa
Đem bờ vai để dựa lúc hoa buồn
Vẫn mong chờ ve vuốt cánh hoa suôn
Mơ kề cạnh ấm áp nguồn hạnh phúc.

HOÀI NIỆM HÈ
Thơ: Thánh Tâm

Ngày tháng trôi qua nắng Hạ về
Âm thanh trỗi khúc nhạc đê mê
Gợi lòng quay lại Hè năm cũ
Ấm áp tình yêu rộn tiếng Ve

Cánh phượng ngày xưa mái tóc thề
Cài cành hoa thắm giữa chiều quê
Tay nắm đan tay chung hẹn ước
Sanh bước bên nhau nhuộm nắng Hè

Góc phượng ngày nao đã ước thề
Khắc tên hai đứa hẹn phu thê
Nay còn sót lại cung ai oán
Thổn thức tim lòng đơn tiếng Ve.

ĐÁNH THỨC MÙA YÊU
Thơ: Cầm Đỗ

Tháng Năm về anh còn nhớ không anh
Mùa hạ đầu tiên ngọt lành kỷ niệm
Cái nắng chói chang buổi đầu anh đến
Đưa em về miền lưu luyến… ngủ quên

Con ngõ nhỏ đan dầy bước chân quen
Rượu ủ men dâng nồng lên môi mắt
Ve sầu khát nhau nỉ non réo rắt
Mình sớm khuya quyện chặt lối đi về

Mùa hạ nồng nàn gọi những đam mê
Cả cơn mưa về cũng tràn trề thi vị
Em cứ mong mưa dài thêm nữa nhỉ
Nép vào anh thủ thỉ chuyện trăng sao

Hè lại hè đầy ắp những khát khao
Có lẽ nào hè nay mình xa cách
Em ngồi hứng giọt buồn rơi tí tách
Ngỡ anh về bên cạnh nhắc chuyện xưa

Mùa hạ về vẫn cứ nắng cứ mưa…
Con đường xưa vẫn rắc đầy hoa tím
Ai bên ai nói lời yêu ngọt lịm
Vần thơ tình đánh thức một mùa yêu

Ngày kỷ niệm… nhớ anh biết bao nhiêu
Đêm mùa hạ lòng buồn hưu quạnh quẽ
Ánh trăng vàng hình như ngân ngấn lệ
Cũng thương buồn anh có biết không anh.

NẮNG HẠ
Thơ: Đỗ Ngọc Khanh

Vừa mới sang hè nắng biết bao
Không gian oi bức nóng hun cao
Trời xanh thăm thẳm trời xanh biếc
Nắng gắt chang chang nắng gắt gao
Đàn sẻ ẩn mình không ríu rít
Hàng cây đứng lặng chẳng lao xao
Mây cùng với gió đi đâu nhỉ ?
Mong đợi mưa rào nỗi khát khao .

GỬI TÌNH THÁNG NĂM
Thơ: Lê Minh Thuận

Nắng về mở cửa tháng năm
Phơi khô mái tóc đêm rằm bên ai
Môi son má thắm mi dài
Anh như sóng vỗ tim hoài chẳng yên

Ve kêu hạ khúc hồn nhiên
Phượng rơi cánh mỏng môi mềm si mê
Em ơi chớ quên câu thề
Trăm năm còn đó chưa hề lãng quên

Buộc tình hai chữ vững bền
Tháng năm mát gió bồng bềnh… ái ân.

Thơ Ngắn Tình Trong Nắng Hạ Hay 10

Thơ: Ngọc My

Hỏi nắng này có nhớ nụ hồng xinh
Mà hồng cứ nghiêng mình từng đêm trải
Còn chàng Nắng vẫn lang thang đi mãi
Để hồng buồn trong hoang dại nhớ ai

Nắng hãy về đừng để nụ hồng phai
Đêm nức nở lệ lăn dài buồn thảm
Bờ mi ướt má hồng kia ảm đạm
Nên Nắng à đừng ghé thảm cỏ xanh

Bờ môi ngoan vẫn đấy mãi ́ để dành
Chờ nắng quyện ươm mầm xanh hạnh phúc
Trái tim nhỏ ngày đêm luôn thúc giục
Đợi nắng về hun đúc một tình yêu.

TIA NẮNG DỖI HỜN

Thơ: Dương Tuấn

Nắng là tia nắng ban mai
Đậu trên xóm nhỏ, lăn ngoài nương xanh
Giúp Mẹ hong áo cho anh
Trong vườn trái chín trĩu cành hôm xưa.

Nắng là tia nắng ban trưa
Mồ hôi Cha đổ như mưa ngoài đồng
Đợi ngày lúa trổ oằn bông
Bát cơm mùa gặt ấm lòng trẻ thơ.

Nắng chiều hát lý ..ầu.. ơ
Có đôi hồn trẻ tình cờ yêu nhau
Nắng tràn trên mấy buồng cau
Nắng vun vén gốc mương trầu xanh dây.

Hôm rày em chẳng qua đây
Cho đêm mòn mỏi , cho ngày thênh thang
Hờn chi nắng chẳng thiết vàng
Giận chi em chẳng thèm sang bên này ?

MÀU NẮNG YÊU THƯƠNG
Thơ Tình Nhỏ

Nắng vẫn hồng trước ngõ đợi tình sang
Để mắt ngọc mơ màng trong xa vắng
Nhớ điệu nhớ chiều nao đàn gảy tặng
Thương vần thương bữa nọ phú qua mời

Bỗng nghe lòng xao xuyến quá người ơi !
Duyên thắm đỏ trên bờ môi con gái
Ước lại ước trao niềm yêu tuổi dại
Mơ vẫn mơ thỏa giấc mộng xuân thì

Thích ghê nà , nhân nghĩa đẹp từng khi…
Tâm hãnh diện điều chi mình đã có
Anh hãy thử nhìn trông về chốn nọ
Nắng vẫn hồng trước ngõ đợi tình sang

HẠ BUỒN
Thơ: Hoa Hồng Đen

Nắng mùa hạ sao nỡ vàng đến thế
Để phượng hồng lưu luyến cánh hoa rơi
Có làn gió cứ cong mình kể lể
Chuyện ngày xưa tím biếc cả khung trời.

Trao ánh mắt bâng khuâng rồi chẳng nói
Hương đượm nồng quấn quýt mãi vào nhau
Nụ hôm ấy anh trao chiều xuống vội
Hẹn ngõ về chung bước những ngày sau.

Trên ghế đá mùa thì thầm to nhỏ
E ấp say vương vấn dịu nồng nàn
Bài thơ viết tâm tình vui rạng rỡ
Tiếng yêu đầu bỡ ngỡ cả không gian.

Đây mùa hạ sang trang trên lối vắng
Em lại mơ nhặt sợi nắng đong đầy
Nghe dòng chảy miệt mài trong sâu lắng
Chiều hạ buồn tự tay nắm bàn tay.

6. Nắng thu đỏng đảnh (Hạnh Nguyễn)

Tia nắng Thu quyện mùi thơm sữa cốm
Màu vàng xen trong lốm đốm mắt na
Gió dịu dàng vuốt ve buổi chiều tà
Hoa sen muộn đang ngả màu hồng đậm.

Tia nắng chiều buông từng sợi thật chậm
Sợ đêm về làn sương ngậm lạnh se
Nắng vương vấn ôm ấp từng cành me
Níu gữi lại bên hè tia vàng ấm.

Yêu mùa Thu sáng sớm kia lấm tấm
Giọt sương Thu mỏng mảnh lẫn nắng mai
Nắng đỏng đảnh đổ bóng mình vươn dài
Xua màn sương chạy hoài đâu chẳng biết.

Nắng Mùa thu điệu đà sao đáng ghét
Làm hanh hao từng vệt trên lá non
Tia nắng Thu lay lắt những giận hờn
Chẳng nhẹ nhàng mơn man trên vòm lá.

7. Gọi nắng (Huyền Mến)

Gọi nắng về hong mái tóc em bay
Gọi nắng mai xua những ngày giông bão
Gọi nắng lên cho trắng ngần hạt gạo
Gọi nắng chiều cho cơm cháo nên thơm.

Gọi nắng về tỏa xuống khắp làng thôn
Những bông ngô thả hồn trên núi thẳm
Đồng lúa xanh hạt cho màu vàng óng
Cuối lưng đồi ai đứng ngóng trông ai.

Nắng mai về không còn những thiên tai
Chẳng còn lo những ngày dài mưa lũ
Nắng xua đi những âu lo,ủ rũ
Của bao người đã mất ngủ triền miên.

Gọi nắng lên cho Nam Bắc hai miền
Chẳng phân chia… để nối liền ruột thịt
Gửi trao nhau một tình yêu tha thiết
Dưới nắng hồng thêm mãnh liệt yêu thương.

Gọi nắng chiều cho bao nỗi vấn vương
Hòa trong những khói rơm chiều loang tím
Khói dạ quê cay nồng bao trìu mến
Bữa cơm chiều…ai cập bến thương yêu.

Gọi nắng lên…gió nâng những cánh diều
Nữ thi nhân gửi bao điều ấp ủ
Thả hồn thơ về một miền đất hứa
Sóng dập dồn những nỗi nhớ chiều buông.

8. Nắng vẫn hòa thương (Đoàn Phiên)

Nắng muôn thủa vẫn nồng nàn như thế
Vẫn tia vàng như để dỗ dành hoa
Vẫn hong khô giọt lệ tủi hoen nhòa
Vẫn kiên định tháng năm qua nào đổi

Dù đôi bận cơn giông cuồng phủ lối
Ngăn cách đường nên lỗi hẹn hoa yêu
Nhưng tâm tư nắng vẫn nhớ thương nhiều
Vẫn nung nấu biết bao nhiêu hẹn hứa

Vẫn mơ ước duyên ngày kia ghép nửa
Đem bờ vai để dựa lúc hoa buồn
Vẫn mong chờ ve vuốt cánh hoa suôn
Mơ kề cạnh ấm áp nguồn hạnh phúc.

9. Nắng hạ (Đỗ Ngọc Khanh)

Vừa mới sang hè nắng biết bao
Không gian oi bức nóng hun cao
Trời xanh thăm thẳm trời xanh biếc
Nắng gắt chang chang nắng gắt gao
Đàn sẻ ẩn mình không ríu rít
Hàng cây đứng lặng chẳng lao xao
Mây cùng với gió đi đâu nhỉ?
Mong đợi mưa rào nỗi khát khao.

10. Hỏi nắng chút (Ngọc My)

Hỏi nắng này có nhớ nụ hồng xinh
Mà hồng cứ nghiêng mình từng đêm trải
Còn chàng Nắng vẫn lang thang đi mãi
Để hồng buồn trong hoang dại nhớ ai

Nắng hãy về đừng để nụ hồng phai
Đêm nức nở lệ lăn dài buồn thảm
Bờ mi ướt má hồng kia ảm đạm
Nên Nắng à đừng ghé thảm cỏ xanh

Bờ môi ngoan vẫn đấy mãi ́ để dành
Chờ nắng quyện ươm mầm xanh hạnh phúc
Trái tim nhỏ ngày đêm luôn thúc giục
Đợi nắng về hun đúc một tình yêu.

TÌNH EM LÀ TẤT CẢ
Thơ: Hoàng Anh

Nhặt nắng vàng ướp tình em mùa hạ
Đợi trăng về dệt cả mộng Hằng Nga
Nhớ thương anh khẽ dạo bản tình ca
Khúc giao mùa tình em là biển rộng

Em khẽ gọi tên anh mà vang vọng
Núi sông này đồng ruộng mãi hoà âm
Tiếng ve ran hát bản nhạc mê trầm
Anh biết không em đằm trong nỗi nhớ

Em muốn gửi hàng tùng dương ngọn gió
Ve vuốt đời lá trổ diệu kỳ đêm
Gửi về anh ngọt lành bờ môi em
Cho ngất ngây ruộng đời thêm ân ái

Gió nói gì trong lời em mê mải
Cù anh cười hết tê dại hờn ghen
Kỷ niệm yêu mình giữ nhé êm đềm
Bản tình ca ướt mềm môi nhau lạ..

HẠ NHỚ
Thơ: Phạm Văn Hoàng

Hoa phượng nở gọi ve sầu nắng hạ
Gió ngập ngừng vì những bước chân ngâu
Từ xa em thương nhớ thuở ban đầu
Ngày hai đứa vẫn chung đường chung lối

Nhành phượng vĩ đâu làm em bối rối
Những chiều tà trên phố nhỏ yêu thương
Dìu nhau đi cho nắng ngã môi hường
Hoa thắm đỏ thướt tha tà áo trắng

Hè vẫy gọi trong ta niềm say đắm
Biết bao giờ gặp lại .. thuở ngày xưa
Cho ta yêu .. biết nói mãi sao vừa.
Người con gái mang tên loài phượng vĩ.

Thơ Tình Màu Nắng Mùa Hạ Hay

PHƯỢNG VĨ
Thơ: Triệu Nguyễn

Kìa tia nắng lan tỏa theo chiều gió
Mùa hè về màu hoa đỏ đáng yêu
Bạn thân ơi ta vẫn nhớ bao điều
Màu phượng vĩ mến yêu và nhung nhớ

Bao năm tháng bạn tôi cùng hoa nở
Vẫn tươi cười hớn hở chạy bên nhau
Đã tô thêm sắc đẹp của muôn màu
Lòng vui sướng càng đậm sâu nồng thắm

Cùng nhau đã hoà chung niềm say đắm
Những tháng ngày nhớ lắm cánh phượng rơi
Đã vui chung tiếng nói bao nụ cười
Càng thắm thiết bao lời thật trong sáng

Hè đã đến vui cùng ta năm tháng
Ở trong lòng thắp sáng biết bao nhiêu
Mái trường kia vẫn đó thật yêu kiều
Lòng thổn thức bao những dòng suy nghĩ

Nắng hạ đến vui chung cùng hoan hỷ
Của hè yêu trong tâm trí nao nao
Mà lòng ta nghĩ như giấc chiêm bao
Cùng hoa đỏ vẫy chào bay theo gió !

NẮNG HẠ ĐI..
Thơ: Phú Sĩ

Cơn nắng hạ thẩn thờ theo nỗi nhớ
Thuở học trò mộc mạc những vần thơ
Ký ức về những mùa hạ ngu ngơ
Ve rỉ rích khúc tình chờ nhau mãi

Mình buông tay xa rời mùa phượng ấy
Tiếng lòng buồn khơi dậy lúc chiều say
Chiếc giỏ xe em chở cả hương thừa
Cho tôi giữ qua bao mùa mưa nắng

Mưa rơi rớt những cơn mưa Hạ vắng
Nghe ngậm ngùi sâu lắng chút tương tư
Đã ngả vàng màu giấy trắng phong thư
Dòng lưu bút ngày xưa người trao vội

Thời gian trôi theo dòng đời chìm nổi
Hoàng hôn vàng trăn trối nhớ màn đêm
Hoa phượng xưa rơi từng đợt úa mềm
Chiều em hỡi! Chở tình đi đâu đấy!

Mùa phượng nhớ mối tình xưa ngây dại
Nỗi ngậm ngùi còn đọng mãi trong tim.

 

VỆT NẮNG CUỐI TRỜI

Lung linh giọt nắng cuối chiều
Thả rơi trên mái tóc phiêu bồng bềnh
Nhẹ nhàng gió nép một bên
Nhường cho sợi nắng vướng trên vai gầy

Em nghiêng ánh mắt về đây
Cười duyên một nụ ngất ngây tim hồng
Vi vu trổi khúc nhạc lòng
Hòa âm cung điệu gió không ngại ngần

Say tình gió cứ lâng lâng
Đẩy đưa trêu áng phù vân mơ màng
Một vùng trời rộng thênh thang
Đủ cho vạt nắng mơn man cùng nàng

Nắng hôn làn tóc khẽ khàng
Gió nghe hờn dỗi vội sang bên này
Thì thầm to nhỏ bên tai
Với chùm hoa dại tàn phai cuối ngày

Vô tư chàng nắng cứ say
Vuốt ve đôi má khiến ai thẹn thùng
Gió buồn hướng cõi mông lung
Cuối trời vệt nắng vẫn cùng bên ai.

Thơ về nắng buồn

1. Chiều rơi (Vũ Hùng Việt)

Đường chiều nắng vàng ngập lối
Mình em lẻ loi bên đời
Em đi về đâu mà vội
Mây trời buồn bả chơi vơi

Từng giọt nắng vàng nhẹ rơi
Bóng em liêu xiêu bên trời
Nghiêng nghiêng chiếc vành nón lá
Thương em đơn độc bên đời

2. Chạng vạng (Huỳnh Minh Nhật)

Dạo bước cô đơn dưới nắng chiều
Sóng buồn phẳng lặng gió đìu hiu
Hoàng hôn hạ trắng chân mây bạc
Bến buồn xơ xác cõi tịch liêu

Dõi mắt nhìn về nơi chốn xa
Sao mà hờ hững nắng chiều qua
Tà áo em về còn tha thướt
Mùi hương đau đớn thật đậm đà

Ngửa tay xin hạt cát của trời
Cúi đầu dấu lệ để thảnh thơi
Nắng hạ chiều nay vô tình quá!
Nỗi lòng lữ khách vẫn đầy vơi

Ta bước về đâu để thấy người?
Rõ là tan nát, rõ mười mươi
Khói thuốc loang mờ sương mây hạ
Bụi trần xóa hết tháng ngày tươi

Đã biết cô đơn dưới nắng chiều
Sao hoài mơ mộng chuyện tình yêu?
Đường vui người đã quen chân bước
Đâu biết buồn này đến bao nhiêu…

3. Chờ mưa

Em ngồi đợi cơn mưa mùa hạ
Góc quán quen nắng gắt trưa hè
Ký ức nào, cơn mưa rất lạ
Của một thời hai đứa chung che

Người thành phố thưa dần nắng cháy!
Gái cố đô đong đếm hạt sầu
Sông ngàn tuổi con sông còn chảy
Mây mười lăm bạc trắng mái đầu

Em tìm anh, dư tình thuở ấy
Anh nơi nào sao chẳng về đây
À đây rồi, cơn mưa đầu hạ
Mưa rì rào nghiêng ngả hàng cây

Ký ức cũ khô cằn bỏng rát
Ngột ngạt buồn, nắng đổ mồ hôi
Nắng hanh khô hương tình cũ nát
Mưa không về, nắng mãi người ơi…

4. Nắng phai (Sóng Trào)

Biết rằng lỡ một lời yêu
Mà anh đã hẹn trong chiều lá rơi
Thu nay đã nhạt sắc trời
Không còn ong bướm lả lơi ngoài vườn

Biết rằng lỡ nhịp yêu thương
Định mệnh ngang trái trên đường em qua
Anh đi em biết là xa
Mứa sầu lên một kiếp hoa phong trân

Biết rằng tình yêu hiến dâng
Sẽ là vô nghĩa cho lần trót yêu
Biết rằng lá đổ trong chiều
Nắng hồng tắt liệm mây phiêu … bồng bềnh…

Xa nhau thôi nhé cố quên
Thu nhoà nước mắt gió lên tình buôn.

5. Nắng đã phai màu (Nguyễn Thanh Lâm)

Mùa hạ đến, chở mưa vào trong nắng!
Sao tâm hồn không nắng cũng chẳng mưa
Tháng năm về, nghe kỷ niệm đong đưa
Thuở đôi lứa say sưa bao mộng ước!

Rồi bỗng nhiên tình quay lưng, cất bước!
Yêu thương tan như bọt nước giữa dòng
Câu hẹn thề bay vào cõi hư không
Để con phố mãi chờ mong ai đó!

Phải chi tôi được hóa thành cơn gió
Theo mây trời đi tìm kiếm cánh chim!
Máu cuối cùng , cũng sẽ chảy về tim
Người mãi mãi cũng lặng im, không nói!

Mùa hạ đến, ve râm ran trên lối
Bóng hình ai như sương khói mịt mờ
Còn chi đâu để mà đợi, mà chờ
Sao vẫn thấy lòng xót xa, cay đắng!

Mùa hạ đến, chở mưa vào trong nắng
Nắng nhạt màu rồi, sao mưa chẳng về thăm!

6. Hoa nắng (Nguyễn Thảo Nguyên)

Em hay nghịch đùa hoa nắng rơi
Trời xuân hoa rộ sắc bên đồi
Bướm vờn trêu ghẹo nhành hoa thắm
Đẹp cả tình yêu em với tôi.

Em hay lặng nhìn hoa nắng rơi
Trưa hè rền rĩ tiếng ve trôi
Trôi theo cánh phượng buồn rời rã
Em khóc bảo rằng “thương quá thôi!”

Em bảo tôi tìm hoa nắng rơi
Mùa thu chỉ có lá vàng thôi
Heo may đùa bước ta trên phố
Mây xám ngang trời lơ lửng trôi.

Rồi đến đông về không nắng rơi
Gió tê buốt lạnh trái tim tôi
Người ta đem nắng tôi đi mãi
Theo chồng, em bỏ tôi bên đời.

Hoa nắng ngày nào em bên tôi
Có em tôi có cả trời vui
Nay cứ mỗi lần nhìn hoa nắng
Lòng tái tê buồn ai hiểu tôi?

Xin ai đừng nhặt hoa nắng rơi
Còn bao lại nhặt hết đi rồi
Đến mai độc bước buồn trên phố
Tôi biết lấy gì níu cuộc vui?

7. Bâng khuâng (Nguyễn Ngọc Giang)

Trời mưa con gió lướt qua
Nắng buồn ướt cả ngày già tháng năm
Có con đò nhỏ về thăm
Bến đò ngày cũ bâng khuâng một chiều.

8. Nắng buồn hay mưa (Khang Tú Nhi)

Nắng ơi có vui không
Khi đêm dài đã hết
Nỗi buồn cứ giống hệt
Giọt nước mắt mưa tuôn?

Nắng cười cánh chuồn chuồn
Sao cứ còn chấp chới
Nỗi niềm cứ đầy vơi
Nắng hay mưa thấu hiểu?

Em ơi có hàng triệu
Những đôi mắt vì sao
Mai nắng hết chát chao
Thì em ơi có nhớ.

Chiếc lá buồn lá đợi
Tháng bảy mùa mưa ngâu
Hẹn hò suốt canh thâu
Anh nhớ nắng buồn trông.

Và em ơi mưa nắng
Hết dãi dầu đôi ta
Ở một nơi phuơng xa
Dù nắng mưa anh đợi.

9. Nắng buồn (Bùi Giáng)

Nắng buồn thương nhớ bên nhau
Nhìn lưa thưa lá niềm đau trong cành
Giọt mờ trong mắt em xanh
Tự ngày đất đỏ chân đành bước đi

Còn không một bận quay về
Vườn xưa ngó bóng trăng thề vàng gieo
Đường thu gió muộn thổi vèo
Ngựa hồng sực tỉnh truông đèo rộng thênh.

10. Hằng Hoài Nguyên

Anh là ai giữa cuộc đời dài rộng
Là áng mây hay vạt nắng ngang trời
Là tin yêu và sẽ luôn ở lại
Hay là ngọn gió, thoảng một chút rồi thôi?


COMMENTS

WORDPRESS: 0