Thơ chế “Truyện Kiều”

Trăm năm trong cõi người ta

Nguyễn Du được gọi là cha truyện Kiều

Đọc xong Anh thấy đăm chiêu

Vì Du đã viết rất nhiều điều sai

Người tốt thì hay bị die…

Đầu lòng 2 ả tố nga

Thúy Kiều là chị hay cười ha ha

Thúy Vân bản tính thối tha

Luôn luôn đấu đá muốn là chị cơ

Thúy Kiều mệt mỏi bơ phờ

Nên đành nhẫn nhịn : ” Thôi ờ tao thua “

Vân sướng : ” Tao thắng làm vua

Còn mày bại trận làm cua trong nồi”

Thúy Kiều tức giận : ” Đồ tồi”

Thúy Vân vừa cú vừa cay

Nhặt dao , lao tới , chém bay cái đầu

Kiều ta còn mỗi đầu lâu

Mất thân , đành kiếm xà mâu cắm vào

Thúy Vân sợ quá thành đao

Cha mẹ thấy thế gửi vào lầu xanh.

Bán thân mới được 1 tuần

Vân kiếm được kẻ chuộc thân cho mình

Chàng tên là Mã Giám Sinh

Xuất thân từ chốn Võ Lâm Truyền Kì

Thanh niên trai tráng đôi mươi

Nhiều tài lắm của là người đẹp trai

Cò kè bớt 1 thêm 2

Giờ lâu ngã giá vàng ngoài 4 trăm

Thúy Vân tuổi mới 15

Là gái sung sức ăn nằm rất phê

Kiệu to đến rước Vân về

Nghĩ tới khoái lạc sướng tê cả người

Quản gia đón kiệu tươi cười

Thân lùn trán hói là người rất thâm

Quản gia tên gọi Thúc Sinh

Đi cùng với vợ là Đình Hoạn Thư

Hoạn Thư yểu điệu hiền từ

Do được giáo dục bởi sư trong đền

Thơ chế “Qua đèo ngang”

Bước tới hàng game bóng xế tà.

Người đông chen mất lối đi ra.

Lom khom vài chú ngồi săn boss.

Lác đác bên trong mấy lũ gà.

Nhớ xã đau lòng đấu Beat-Up.

Thương bạn đành ngồi nhảy 8k.

Dừng tay bấm lại ngồi suy ngẫm.

Một mình một room ta với ta

…………………………………..

Trong phòng ko nhạc cũng ko loa.

Một lũ nghiệp dư, một lũ gà

.Riêng ta vỡ lòng chấp tất cả.

Hết trận chạy cả, còn mình ta

…………………………………..

Tiếng hát xen trong tiếng má la.

8k, nhạc chậm, lớp học ma.

Cảnh au như vẽ người đang nhảy.

Đang nhảy vượt wa cái kiếp gà.

Thơ chế “Sinh viên bị bồ đá”

Một cuộc tình buồn
Một cuộc tình buồn.

Thơ chế “Sinh viên nghèo”

Kiếp nghèo
Kiếp nghèo.

Đơn xin nghỉ học siêu bá đạo của sinh viên

Xin nghỉ học theo phong cách Nobita
Xin nghỉ học theo phong cách Nobita.