5 Bài Thơ Thay Lời Chúc 19-8 : Ngày Công Nhân Dân Hay & Ý Nghĩa 2019

16 Lời Chúc 19/8 Hay, Ý Nghĩa Nhất – Những Câu Thơ Chúc Mừng Ngày Công An Nhân Dân 19 tháng 8
Ý Nghĩa và Nguồn Gốc Thành Lập Ngày Công An Nhân Dân 19 tháng 8

Tuyển chọn những bài thơ hay thay lời lời chúc mừng ngày công an nhân dân 19/8 ý nghĩa nhất. Nếu mọi người có bài thơ hay biết bài thơ nào hay về người chiến sĩ công an nhân dân thì để lại bên dưới comment cho LoiChucNhau.com đăng lên cho mọi người đọc với nhé.

NHỮNG CÁNH CHIM KHÔNG MỎI

Một công việc gian truân

Một tấm lòng nghĩa nhân

Nguyện vì nước quên thân

Nguyện vì dân phục vụ

 

Lời Bác anh luôn nhớ

Anh chiến đấu quên mình

Không quản ngại hi sinh

Dùng máu xương đánh đổi

Cho xã hội yên bình

 

Nhiệm vụ là quang vinh

Nhân dân là số một

Bữa cơm nhà thưa thớt

Giấc ngủ chẳng vẹn tròn

 

Với Đảng một lòng son

Anh hết mình dâng hiến

Cho xã hội văn minh

Cho đất nước hòa bình

 

Chẳng ngại gì gian khó

Những vụ án chất chồng

Nào ma túy, mại dâm

Vẫn còn kia chưa hết

 

Những tháng ngày quyết liệt

Diệt ác bá, côn đồ

Nạn hối lộ, tham ô

Anh quên mình chiến đấu

 

Với một lòng nung nấu

Vì tổ quốc hi sinh

Vì nhân dân quên mình

Anh nguyện tròn trung, hiếu

 

Có ai không thấu hiểu

Người công an nhân dân

Người mang những mùa xuân

Cho yên bình xã hội

Những cánh chim không mỏi!

 

EM LÀ CẢNH SÁT GIAO THÔNG ĐÔ THÀNH

Phục trang màu cúc, mai vàng

Ngôi sao trên mũ hiên ngang rạng ngời

Ôi “bông hồng thép” thắm tươi

Tỏa hương thơm ngát giữa nơi đô thành

Là nữ cảnh sát tinh anh

Chốt giao thông giữa trời xanh bao ngày

Phân luồng điều khiển luôn tay

Đường ngang, lối dọc, hàng ngay nối hàng

Hồi còi lệnh dứt vang vang

Từng đoàn xe cộ nhịp nhàng ngược xuôi

Ngã tư rộn rã dòng người

Bụi đường, xe khói ngợp trời sớm khuya

Chốt giao thông vẫn chẳng lìa

Em người cảnh sát đứng chia phân luồng

Mặc cho giá rét thấu xương

Nắng hè đổ lửa, bụi đường nóng ran

Mặc cho gió bấc, mưa tràn

Mặc cho sớm tối xen đan xoay vòng

Mặc trời xuân, hạ, thu, đông

Chốt giao thông vẫn một lòng kiên trung

Xứng danh con cháu Bà Trưng

Tự tin, trung hậu, anh hùng hiên ngang

Chẳng son phấn với lụa vàng

Mà em vẫn đẹp dịu dàng phố đông

Ngàn năm nét đẹp chuyên- hồng

Em là cảnh sát giao thông đô thành.

SÁU ĐIỀU BÁC DẠY LÀ LỜI VÀNG SON

Nhớ lời Bác dạy năm nào

Người con của Đảng tự hào vì dân

Tự mình liêm chính, kiệm cần

Kính trọng, lễ phép với dân hết mình

Với Đảng, Chính phủ trung thành

Công việc tận tụy hy sinh chẳng sờn

Với đồng sự chẳng thiệt hơn

Hài hòa, thân ái vẹn tròn trước sau

Với địch kiên quyết đương đầu

Khéo khôn, mưu lược diệt mau quân thù

Lời Bác sáng tỏa ngàn thu

Chúng con xin nguyện thi đua luyện rèn

Giữ cho xã hội bình yên

Giữ cho hạnh phúc đoàn viên nhà nhà

Giữ cho tiếng hát ngân nga

Thiện, nhân trong sáng kết hoa đời thường

Giữ cho trọn vẹn yêu thương

Giữ cho muôn nẻo con đường bình an

Là người chiến sĩ công an

Một lòng xin nguyện gian nan vì đời

Dân giàu, nước mạnh Bác ơi!

Sáu điều Bác dạy là lời vàng son.

 

 

BƯỚC CHÂN LẶNG THẦM

Hai mươi năm nơi phố núi quê tôi

Chị vẫn đi lặng thầm con đường nhỏ

Vẫn tận tụy nhiệm vụ nơi xóm phố

Gìn giữ yên bình, hạnh phúc nhân dân

 

Mặc hiểm nguy, mặc vất vả gian truân

Tệ nạn mại dâm, cờ bạc, ma túy

Những kẻ côn đồ, tim ma, máu quỷ

Đâu đó lẩn mình, tìm cách ra tay

 

Cuộc chiến thời bình, hiểm ác nguy gay

Làm sao đây để diệt gian, trừ ác

Làm sao đây để những người lầm lạc

Phục thiện quay về với đạo đức lương tri

 

Vì nhân dân chị lặng lẽ bước đi

Từng ngôi nhà, từng con đường lối phố

Nắm bắt tình hình, sẻ chia, giúp đỡ

Chị dùng tình người đánh thức nhân tâm

 

Chồng chất âu lo, công việc lặng thầm

Cái hỗn tạp của thời kì mở cửa

Những khó khăn giữa đời thường chất chứa

Hiện hữu trong mỗi ngôi nhà, góc phố hoang sơ

 

Năm tháng trôi, cứ như thực, như mơ

Những con nghiện xin cai mình tự nguyện

Kẻ côn đồ xin cải mình phục thiện

Tệ nạn bị đẩy lùi, hạnh phúc hân hoan

 

Trách nhiệm, nghĩa tình, người chiến sĩ công an

Hai mươi năm quê hương bao đổi mới

Chị vẫn đi trên con đường phố núi

Bước chân lặng thầm gom góp những chiến công.

 

ANH NGƯỜI CHIẾN SĨ CÔNG AN NHÂN DÂN

 

Một màu xanh bình dị rất khiêm nhường

Màu áo anh thắm chiến công rực rỡ

Đánh đổi bằng mồ hôi, máu xương, gian khổ

Lấy yên bình, hạnh phúc của nhân dân

 

Dòng thời gian quay guồng những bước chân

Nhiệm vụ lên trên, ngày đêm không kể

Những vụ án, những hiện trường cam go dâu bể

Vì nhân dân quên mình, quên hạnh phúc riêng tư

 

Một mái nhà bình dị đơn sơ

Đứa con thơ ngóng cha về mỗi tối

Người vợ hiền, những đêm chờ mòn mỏi

Nhiệm vụ chất chồng, anh quên cả thời gian

 

Nghề giản dị nhưng khó nhọc gian nan

Bữa cơm nhà đếm ngón tay thưa thớt

Giấc ngủ chẳng tròn, nhiệm vụ giao bất chợt

Anh lại lên đường mặc giá rét canh thâu

 

Đảng trao nhiệm vụ, gian khó đương đầu

Dân gửi niềm tin, quên mình phục vụ

Ma túy, côn đồ, ác gian có đủ

Cuộc chiến thời bình quyết liệt chẳng súng vang

 

Bao chiến công đánh đổi bằng tính mạng

Nhiều đồng đội không trở về sau mỗi trận xông pha

Để lại con thơ, vợ trẻ, mẹ già

Những hi sinh có bao giờ kể hết

 

Bao trận chiến vẫn tháng ngày chưa kết

Anh vẫn lặng thầm với nhiệm vụ quang vinh

Mặc khó khăn, mặc vất vả hi sinh

Với Đảng với dân anh một lòng trung hiếu.

Em yêu!

Em yêu!
Yêu công an sẽ khổ lắm em ơi
Cả cuộc đời chỉ biết đợi và chờ
Rồi những đêm mất ngủ ngồi trông ngóng
Nghe thiếng xe mong bóng dáng anh về

Đời công an là thế đó em à
Không 1 phút 1 giây nào ngơi nghỉ
Tội phạm kia đang còn nhiều em ạ
Nên anh đi giữ ấm cho muôn nhà

nếu ngày mai em giật mình tỉnh giấc
cạnh chỗ em thiếu hơi ấm của anh
Không tin nhắn “chúc ngủ ngon” mỗi tối
Thì đừng khóc cũng đừng buồn em nhé
Mà hãy vui vì a vẫn yêu em
1 tình yêu không bao giờ phai nhạt
Với em, với Đảng, Tổ quốc mình

Cảm ơn đời vì em đã yêu anh
Yêu người lính về khuya rồi đi sớm
Yêu những khi anh công tác xa nhà
Yêu điều lệnh vừa đẹp vừa nghiêm ngặt
Yêu cả những câu thơ đậm chất lính
Yêu cuộc sống vô tư và hóm hỉnh
Em yêu anh yêu mãi 1 con người

Yêu anh, anh biết em sẽ thiệt thòi
Khi mà ngày lễ anh phải trực đêm
Không ai cùng em đi ngắm phố phường
Những ngày thứ 7 chủ nhật cuối tuần
Anh không thoải mái bằng người ta đâu
Vì công việc anh chọn mà em
Dù gian lao gian khổ cũng không màng

Đừng giận mỗi khi anh trễ hẹn
Cũng đừng dỗi mỗi khi anh không về
Vì chấp nhận yêu anh là phải cũng chia sẻ
1 nửa cho nhân dân 1 nửa của em giữ
Để đời vui anh mới thấy yên lòng…..

Em vẫn là em của ngày xưa
Yêu màu áo xanh những chiều mưa cuối phố
Dẫu áo xanh ấy chưa bao giờ ngoảnh lại
Để gặp ánh nhìn bao cả yêu thương.

Em vẫn là em của ngày xưa
Chiều tan buổi học thẩn thơ đứng nhìn
Góc đường kia áo xanh làm nhiệm vụ
Em khẽ mỉm cười, anh chẳng thấy đâu.

Rồi một ngày áo xanh không về qua đường ấy
Em chạnh lòng, bối rối ngẩn ngơ
Nghe ai đó bảo áo xanh dời công tác
Ở tận vùng nào, xa lắc xa lơ.

Em vẫn là em của ngày xưa
Vẫn ngẫn ngơ chờ áo xanh quay lại
Vẫn ngóng chờ con đường nơi cuối phố
Chờ một ngày áo xanh lại về ngang.

Hôm nay áo xanh về trong chiều lá đỗ
Em vẫn ngập ngừng, đứng ngắm từ xa
Áo xanh khe khẽ cười nghiêng trong gió
“Đã mấy năm rồi, sao em cứ lặng thinh?”

Nếu cho em chọn màu nào em yêu nhất
Em chọn màu xanh lá mạ – màu của niềm tin
Một màu nữa – màu vàng của nắng
Màu áo giao thông em vẫn thấy trên đường.
Cho em chọn nữa đi, một màu em cũng thích
Màu rêu phong, lính cơ động oai hùng
Em cũng yêu màu xanh cỏ úa
Màu áo an ninh, màu áo yêu thương
Một màu nữa em yêu nữa nhé
Yêu màu đen-vàng, anh cứu hỏa vẫn mang.
Em cũng yêu màu trắng hiên ngang
Màu áo lễ phục những ngày trang nghiêm.
Em yêu tất cả màu áo công an
Chẳng phân biệt là nhiều hay ít
Mỗi một màu mang một niềm hãnh diện
Cùng chung lý tưởng, cùng vì nước non.

Có một bài thơ em viết về anh
Về người chiến sĩ mang màu xanh của lá
Bài thơ bao năm vẫn nằm trong ngăn vở
Mà chưa một lần em dám tặng anh.

Em viết về anh – người con Tổ quốc
Người vẫn hiên ngang đứng trước kẻ thù
Người mang trong tim một tình yêu mảnh liệt
Yêu quê hương, yêu đất nước anh hùng.

Bài thơ em viết nhưng chưa một lần dám gửi
Chữ cũng mờ theo tháng năm trôi
Anh vẫn chiến sĩ đi về trong sương sớm
Đâu biết bên nhà em tựa cửa nhìn sang

Ngày kia nhà anh tiếng nhạc tân hôn
Em đến chúc trong nụ cười rất khẽ
Anh xoa đầu em mỉm cười khẽ bảo
“Đến bao giờ em gái báo tin vui?”

Bài thơ em viết về anh
Về người chiến sĩ em thầm yêu năm tháng
Về một người vẫn xem em con nít
Con nít yêu anh, yêu đến tận bây giờ

COMMENTS